Ngày trước Lễ Tạ Ơn hằng năm là ngày có nhiều người di chuyển từ nơi nầy đến nơi kia nhất. Lý do là mọi người đều về nhà trong dịp Lễ Tạ Ơn. Tạ ơn chẳng những nói lên lòng biết ơn nhưng cũng nói lên sự xum họp, đoàn tụ của gia đình. Trên hết, mọi người đều hướng về
Cô Linda chưa bao giờ biết làm pumpkin pie, là món bánh nhân bí đỏ; cô cũng chưa bao giờ có cơ hội làm thử vì mỗi năm đến ngày lễ Tạ Ơn, mẹ cô làm bánh này rất ngon. Thật ra, mẹ cô Linda luôn luôn là đầu bếp chính cho bữa ăn lễ Tạ
Có một cậu bé mù, để chiếc nón trước mặt để ăn xin, mong được một ít tiền bố thí của những người hảo tâm để sống qua ngày. Nhưng dầu có nhiều người qua kẻ lại, cậu chỉ được vài đồng bạc cắc. Một người đàn ông có mặt tại đó, quan sát cậu một hồi lâu, lấy tờ giấy viết vài hàng, rồi đặt cạnh chiếc nón của cậu bé. Sau một thời gian ngắn, số tiền trong nón được người ta cho lên đến mấy chục đồng. Trên tờ giấy đó có ghi "Thưa Ông Bà Cô Bác! Sáng nay trời đẹp quá! Ông bà có cảm tạ Đấng Tạo Hóa đã ban cho Ông Bà Cô Bác có đôi mắt sáng để chiêm ngưỡng không?"
Thưa quý vị và các bạn,
Chúng ta đang sống trong thế giới vật chất, con người phải đua với thời gian, vật lộn với cuộc sống, nên ít có thời gian suy nghĩ đến Đấng Tạo Hóa và tỏ lòng biết ơn những gì Ngài đã ban tặng mình. Cũng vì quá bận nên chúng ta quên đi những ân nhân đã giúp mình trong cuộc sống đầy khó khăn và bất ổn nầy. Khi tiếp xúc với những người chung quanh hàng ngày, chúng ta thường nói lời cám ơn... nhưng đôi khi hai chữ ‘cám ơn’ đó chỉ là xã giao, hay chỉ là những sáo ngữ!
(Mời bạn bắt đầu cuốn sách Yêu Thương Như Một Lối Sống tại đây)
Kính thưa quý thính giả,
Tuần qua chúng ta đã nói đến việc đối chất với người đã làm điều sai quấy với mình. Tác giả cho biết cách tốt nhất là dành thời gian để cho cảm xúc dịu xuống trước khi thực hiện việc quở trách này. Điều lý tưởng là người kia thú nhận việc làm sai quấy và bày tỏ lòng ao ước sẽ không lặp lại việc đó trong tương lai. Chúng ta bỏ đi sự giận dữ trong lòng và nhận người ấy trở lại trong mối quan hệ đã được phục hòa với mình. Loại tha thứ này đòi hỏi sự dự phần của một người khác cũng như của chính chúng ta.
Chúng ta cũng đã nói đến những giới hạn của sự tha thứ, đó là:
Kính thưa quý thính giả,
Để mô tả về trạng thái hạnh phúc của một người, trong Anh ngữ có hai từ ngữ khác nhau để phân biệt. Từ thứ nhất là “joy”, xin được tạm dịch là “tâm hồn hân hoan” và từ thứ nhì là “happiness”, tạm dịch là “cảm giác vui sướng”.
Tâm hồn hân hoan và cảm giác vui sướng là hai tình trạng khác nhau.
Cảm giác vui sướng là khi một người cảm thấy vui thú, hài lòng, là một tình trạng hạnh phúc đưa đến từ môi trường bên ngoài, từ hoàn cảnh chung quanh hay từ một sự kiện nào đó mà một người đang kinh nghiệm. Cảm giác vui sướng chỉ tồn tại ngắn ngủi và phụ thuộc vào các yếu tố đến từ ngoại cảnh.
Trong khi đó, tâm hồn hân hoan là lâu bền, không thay đổi và cứ còn mãi. Tâm hồn hân hoan xuất phát từ sự thỏa mãn sâu thẳm, tận trong đáy lòng của một người. Tâm hồn hân hoan không phụ thuộc vào các yếu tố ngoại cảnh chung quanh, nhưng dựa trên cảm quan bên trong về giá trị của chính mình, về mục đích cùng ý nghĩa của cuộc đời mình, về sự đáp ứng trước mục đích đó, cùng sự thỏa lòng với gì mình đã nhận được.